Về Nguồn Cội: Hành Trình Nào Cũng Bắt Đầu Từ Gốc Rễ

Đôi khi điều ông bà cần không phải là món quà lớn lao… mà chỉ là nghe giọng của bạn qua điện thoại, một câu hỏi thăm giản dị, để biết rằng bạn vẫn bình an, vẫn mạnh khỏe trên vạn nẻo đường đời.

CÂU CHUYỆN NHÀ SAM

Sam

1/3/20263 min read

"Con ơi…

Cây có cội mới nảy cành xanh lá,

Nước có nguồn mới bể rộng sông sâu.

Con người có tổ tiên, ông bà, cha mẹ,

Như cây có cội, như nước có nguồn.”

Khi còn là một đứa trẻ, ta nghe lời ru ấy và ngủ ngon trong vòng tay mẹ, giữa mùi mồ hôi quen thuộc và hơi ấm không gì sánh được. Ta chưa hiểu hết về “cội”, về “nguồn”, chỉ biết rằng đó là gia đình, là quê hương, là những điều thân thuộc nhất. Là gian nhà nhỏ có khói lam chiều, là con đường đất chạy quanh co sau mỗi mùa gặt, là tiếng gà gáy trưa hè oi ả.

Lớn lên, ta bị cuốn vào guồng quay hối hả của cuộc sống. Ta rời xa mái nhà xưa, rời xa con đường làng, rời xa vòng tay cha mẹ để đi tìm tương lai, mang theo một va li đầy ắp những ước mơ và hoài bão. Có những lúc giữa bộn bề lo toan, giữa ánh đèn neon không bao giờ tắt của thành phố, ta chợt cảm thấy chênh vênh, lạc lõng. Ta có tất cả trong tay – một công việc tốt, những mối quan hệ xã hội, những tiện nghi vật chất – nhưng trong lòng lại trống rỗng, như một căn phòng rộng lớn thiếu đi ánh lửa ấm.

Và rồi… Khi đã đi qua những năm tháng tuổi trẻ sôi nổi, khi tóc cha mẹ đã điểm thêm nhiều sợi bạc, khi chính ta đã trở thành những bậc ông bà, cha mẹ, ta lại nhìn về con cháu. Ta nhìn vào đôi mắt trong veo của chúng và bất chợt thấy hình ảnh của chính mình ngày xưa. Ta lại lo sợ một ngày nào đó chúng sẽ quên đi gốc rễ của mình là ai, đến từ đâu, quên đi hương vị của món ăn bà nấu, quên đi những câu chuyện cổ tích ông thường kể. Ta trăn trở làm sao để những giá trị thiêng liêng của tổ tiên, những di sản vô hình ấy, không bị mai một theo thời gian, không bị lãng quên giữa thế giới số vội vã.

Dù bạn là ai, ở độ tuổi nào, dù đang thành công trên đỉnh cao hay đang loay hoay giữa những ngã rẽ, tiếng gọi từ gốc rễ vẫn luôn âm ỉ trong tim. Đó là một sức mạnh vô hình, một lời thì thầm nhắc nhở. Đó là hành trình tìm lại điểm tựa, tìm lại sức mạnh tinh thần để vững bước hơn trong cuộc sống. Đó là việc kể cho con cháu nghe câu chuyện của tổ tiên, không chỉ bằng lời nói, mà bằng cả niềm tự hào trong ánh mắt, để chúng biết trân trọng những gì mình đang có, để chúng hiểu rằng chúng không bao giờ đơn độc.

Bởi vì suy cho cùng, một cái cây chỉ có thể vươn cao, hiên ngang đón nắng gió, khi bộ rễ của nó đã kiên cường bám sâu vào lòng đất mẹ.

Bao lâu rồi bạn chưa gọi cho ông bà?

Đêm đã khuya, có lẽ họ cũng đang thao thức nhớ về bạn. Đôi khi điều ông bà cần không phải là món quà lớn lao… mà chỉ là nghe giọng của bạn qua điện thoại, một câu hỏi thăm giản dị, để biết rằng bạn vẫn bình an, vẫn mạnh khỏe trên vạn nẻo đường đời.